Sau ngày 06 tháng 3 năm 1946, tôi đang chiến đấu ở vùng ven thành phố Sài Gòn thì được giao nhiệm vụ về Mỹ Tho, Tân An quy tụ các đồng chí, tập hợp lực lượng để củng cố lại khu Tám, tổ chức tết phong trào kháng chiến ở miền Trung Nam bộ. Lúc này, Xứ ủy và Ủy ban kháng chiến Nam bộ và cả Bộ chỉ huy Khu Tám, đều mất liên lạc. Mỗi địa phương, mỗi cán bộ phải chủ động và linh hoạt, chiến đấu phát huy hết khả năng để hoàn thành nhiệm vụ.

Tháng 6 năm ấy, chúng tôi nhận được thư Bác Hồ gửi đồng bào Nam bộ trước khi đi Pháp đàm phán: “... Tôi xin hứa với đồng bào rằng Hồ Chí Minh không phải là người bán nước. Đồng bào Nam bộ đã hy sinh đấu tranh mấy tháng trường để giữ gìn non sông cho toàn nước Việt Nam. Cho nên đồng bào cả nước đều phải nhớ đến ơn đồng bào Nam bộ Đồng bào Nam bộ là dân nước Việt Nam. Sông có thể cạn, núi có thể mòn, song chân lý đó không bao giờ thay đổi?”

Cảm động biết bao những lời nói rút ra từ ruột gan, trí óc của người Cha già dân tộc suốt đời bôn ba vì dân, vì nước. Chúng tôi thấy vững tin ở thắng lợi.

Buổi họp công tác của chúng tôi lúc ấy thực sự biến thành một buổi lễ thiêng liêng hạ quyết tâm “hoàn toàn tin tưởng ở Bác Hồ. Đồng bào Nam bộ hoàn toàn tin tưởng ở Chủ tịch Hồ Chí Minh. Chúng tôi nguyện đem hết sức lực và trí tuệ của mình xây dựng lực lượng cách mạng, chiến đấu dũng cảm để biểu thị lòng tin tưởng của chúng tôi và sự hậu thuẫn của đồng bào Nam bộ đối với Bác Hồ muôn vàn kính yêu”.

Lời hứa ấy của chúng tôi, của đồng bào Nam bộ với Bác Hồ đã biến thành sức mạnh và lòng tin không gì lay chuyển nổi, đã động viên chúng tôi vượt gian khổ, hiểm nguy để hoàn thành nhiệm vụ.

Giờ đây, mọi người chúng ta, nếu có thành công hãy noi gương Bác Hồ mà khiêm tốn, nếu có sai lầm hãy soi gương Bác Hồ mà công nhận và sửa chữa, lòng có ám muội hãy thẹn khi nhìn ảnh Bác; chí có nao núng hãy nhớ về Bác mà quật cường…

Được như vậy, lo gì dân ta không giàu, nước ta không mạnh.

(Trung tướng Trần Văn Trà –

Trích sách “Bác Hồ trong lòng quân dân đồng bằng Cửu Long”)